Ông ngả mũ,
            để kính cẩn cúi chào
Những chòi tháp cứu hoả Nga cổ lỗ...
Thế là sau đó đêm đêm các bà mệnh phụ
Khắp kinh thành to nhỏ nói về ông

Rồi các sĩ quan khoác những chiếc áo choàng buốc-ca bụi bậm
Về sau kể lại cho nhau nghe giữa chốn bình nguyên
Về chuyện có một ngài quý tộc từ ngoại quốc
Đã sáng ngời lên giữa các phòng khách khắp kinh thành

Mà ông đã sáng ngời, như đứa con của thiên nhiên
Khoe cặp mắt tinh anh và cái đầu mẫn tiệp
Đã sáng ngời lên như mặt nước ngày hè ngời sáng
Sáng ngời như vầng trăng ngời sáng sườn non

Và những giấc mơ của Veniz tuyệt đẹp
Và lời chào của Tổ quốc u buồn
Tất cả đều thể hiện lên trong ngôn từ trong sáng
Đã làm cho cả thế giới thượng lưu phải sửng sốt ngạc nhiên


1964
Nguồn: Đừng rơi lệ (thơ), Nikolai Rubtxov, NXB Thế giới, 2013
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)