Thơ » Nga » Nikolai Nekrasov
Đăng bởi Tung Cuong vào 15/02/2026 18:39
Долго не сдавалась Любушка-соседка,
Наконец шепнула: «Есть в саду беседка,
Как темнее станет — понимаешь ты?..»
Ждал я, исстрадался, ночки-темноты!
Кровь-то молодая: закипит — не шутка!
Да взглянул на небо — и поверить жутко!
Небо обложилось тучами кругом…
Полил дождь ручьями — прокатился гром!
Брови я нахмурил и пошел угрюмый —
«Свидеться сегодня лучше и не думай!
Люба белоручка, Любушка пуглива,
В бурю за ворота выбежать ей в диво;
Правда, не была бы буря ей страшна,
Если б… да настолько любит ли она?..»
Без надежды, скучен прихожу в беседку,
Прихожу и вижу — Любушку-соседку!
Промочила ножки и хоть выжми шубку…
Было мне заботы обсушить голубку!
Да зато с той ночи я бровей не хмурю
Только усмехаюсь, как заслышу бурю…
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 15/02/2026 18:39
Cô láng giềng Liuba chẳng nhận lời,
Sau cùng nói: “Vườn có chòi bát giác,
Chiều tối nhé, anh hiểu em, khỏi nhắc”
Và tôi chờ, sốt ruột ngóng tối trời!
Máu trong người trai trẻ sục sôi!
Mắt nhìn trời - trong lòng tôi e ngại
Mây đen phủ, bầu trời nhìn tối lại…
Mưa ào ào, sấm chớp giật ùng oàng!
Tôi nhíu mày, cau có bước ra vườn -
“Chẳng có ai, trời này, còn hò hẹn!
Mà Liuba vẻ tiểu thư, e thẹn,
Đang mưa giông ra vườn hẹn có mà khùng!
Dẫu cơn giông nàng chẳng thấy hãi hùng -
Mà ví thử…, nàng yêu mình đến vậy?..”
Không hy vọng, tôi rầu rầu ra nơi ấy,
Vừa tới nơi đã tròn mắt thấy Liuba!
Áo khoác nàng nhỏ tí tách nước mưa…
Tôi thương quá, giúp chim câu sưởi ấm!
Và từ ấy, thôi cau mày, cáu bẳn,
Mà mỉm cười, nghe trời lại nổi giông…
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.