Thơ » Nga » Nikolai Nekrasov » Ông già Giá băng mũi đỏ (1864) » Phần một: Cái chết của một nông dân
Đăng bởi Tung Cuong vào Hôm nay 05:54, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào Hôm nay 16:48
Пока мертвеца обряжали,
Не выдали словом тоски
И только глядеть избегали
Друг другу в глаза бедняки.
Но вот уже кончено дело,
Нет нужды бороться с тоской,
И что на душе накипело,
Из уст полилося рекой.
Не ветер гудит по ковыли,
Не свадебный поезд гремит,—
Родные по Прокле завыли,
По Прокле семья голосит:
«Голубчик ты наш сизокрылый!
Куда ты от нас улетел?
Пригожеством, ростом и силой
Ты ровни в селе не имел,
Родителям был ты советник,
Работничек в поле ты был,
Гостям хлебосол и приветник,
Жену и детей ты любил…
Что ж мало гулял ты по свету?
За что нас покинул, родной?
Одумал ты думушку эту,
Одумал с сырою землей,—
Одумал — а нам оставаться
Велел во миру; сиротам,
Не свежей водой умываться,
Слезами горючими нам!
Старуха помрет со кручины,
Не жить и отцу твоему,
Береза в лесу без вершины —
Хозяйка без мужа в дому.
Ее не жалеешь ты, бедной,
Детей не жалеешь… Вставай!
С полоски своей заповедной
По лету сберешь урожай!
Сплесни, ненаглядный, руками,
Сокольим глазком посмотри,
Тряхни шелковыми кудрями,
Сахарны уста раствори!
На радости мы бы сварили
И меду, и браги хмельной,
За стол бы тебя посадили —
Покушай, желанный, родной!
А сами напротив бы стали —
Кормилец, надёжа семьи!—
Очей бы с тебя не спускали,
Ловили бы речи твои…»
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày Hôm qua 05:54
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi Vanachi
vào Hôm qua 16:48
Khi nhà mặc cho người chết áo quần,
Không ai nói một lời lộ ra buồn tan nát,
Họ lảng tránh, không nhìn nhau tận mắt,
Những con người đang trong cảnh tang gia.
Việc khâm liệm cũng đã xong rồi mà,
Không cần gắng gượng giấu xa buồn bã,
Khi kìm nén trong lòng sục sôi lâu quá,
Ai cũng thổ ra như cuồn cuộn nước sông.
Không phải gió hú trong đám cỏ vũ mâu,
Không phải đoàn xe cưới đang nhộn nhạo, -
Người thân hét lên khóc Prokl nghe sầu não,
Cả nhà gào lên Prokl nhắc đến anh:
“Ôi chim câu cánh xám thân thiết của chúng ta!
Sao con nỡ bỏ cả nhà đi đâu vậy?
Về dung mạo, dáng người và sức lực
Trai tráng làng này chẳng ai vượt được con,
Con từng là chỗ dựa giúp cha mẹ lời khuyên,
Con làm việc hết mình trên đồng đất,
Con xởi lởi mở lòng luôn hiếu khách,
Biết thương con, yêu vợ, chẳng ai bằng…
Sao con ra đi, vội bỏ gia đình?
Đời ngắn ngủi, chưa từng đi đâu đó?
Con nghĩ sao mà nghĩ quẩn thế,
Nay làm bạn với đất mộ chôn sâu-
Nghĩ cạn đường, con bỏ lại mẹ cha,
Bắt con nhỏ mồ côi đi ăn xin vạ vật,
Chưa ai được rửa lau bằng nước mát,
Nay bắt người nhà tắm lệ nóng suốt đời
Rồi mẹ già chết trong cảnh đơn côi
Rồi cha già làm sao đây sống nổi,
Cây bạch dương trong rừng nay mất ngọn -
Vợ con nay khốn nạn mất chồng.
Con không yêu vợ hả, thật đáng thương
Con không xót con thơ… Mau trở dậy!
Ngay trên thửa ruộng nhà con yêu vậy
Mùa hè về, dậy gặt lúa đi con!
Con yêu vô cùng hỡi, hãy vung tay lên,
Hãy nhìn chúng ta như chim ưng đưa mắt,
Hãy rung mái tóc xoăn mềm như lụa tất,
Mở miệng ra toả vị ngọt tựa mật ong!
Cha mẹ chưng cất mật ong, hả dạ vui lòng
Và nấu thứ bia say ngon tuyệt,
Sẽ mời con ngồi vào bàn cùng thưởng duyệt:
“Ăn đi con, cả nhà yêu mến chờ mong!”
Chính mẹ cha sẽ ngồi xuống trước mặt con -
Ơi lao động chính của gia đình, còn là trụ cột!
Cả nhà ngắm nhìn con, không rời mắt được,
Đều lắng nghe, đón từng lời một của con….”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.