Khi nhà mặc cho người chết áo quần,
Không ai nói một lời lộ ra buồn tan nát,
Họ lảng tránh, không nhìn nhau tận mắt,
Những con người đang trong cảnh tang gia.

Việc khâm liệm cũng đã xong rồi mà,
Không cần gắng gượng giấu xa buồn bã,
Khi kìm nén trong lòng sục sôi lâu quá,
Ai cũng thổ ra như cuồn cuộn nước sông.

Không phải gió hú trong đám cỏ vũ mâu,
Không phải đoàn xe cưới đang nhộn nhạo, -
Người thân hét lên khóc Prokl nghe sầu não,
Cả nhà gào lên Prokl nhắc đến anh:

“Ôi chim câu cánh xám thân thiết của chúng ta!
Sao con nỡ bỏ cả nhà đi đâu vậy?
Về dung mạo, dáng người và sức lực
Trai tráng làng này chẳng ai vượt được con,

Con từng là chỗ dựa giúp cha mẹ lời khuyên,
Con làm việc hết mình trên đồng đất,
Con xởi lởi mở lòng luôn hiếu khách,
Biết thương con, yêu vợ, chẳng ai bằng…

Sao con ra đi, vội bỏ gia đình?
Đời ngắn ngủi, chưa từng đi đâu đó?
Con nghĩ sao mà nghĩ quẩn thế,
Nay làm bạn với đất mộ chôn sâu-

Nghĩ cạn đường, con bỏ lại mẹ cha,
Bắt con nhỏ mồ côi đi ăn xin vạ vật,
Chưa ai được rửa lau bằng nước mát,
Nay bắt người nhà tắm lệ nóng suốt đời

Rồi mẹ già chết trong cảnh đơn côi
Rồi cha già làm sao đây sống nổi,
Cây bạch dương trong rừng nay mất ngọn -
Vợ con nay khốn nạn mất chồng.

Con không yêu vợ hả, thật đáng thương
Con không xót con thơ… Mau trở dậy!
Ngay trên thửa ruộng nhà con yêu vậy
Mùa hè về, dậy gặt lúa đi con!

Con yêu vô cùng hỡi, hãy vung tay lên,
Hãy nhìn chúng ta như chim ưng đưa mắt,
Hãy rung mái tóc xoăn mềm như lụa tất,
Mở miệng ra toả vị ngọt tựa mật ong!

Cha mẹ chưng cất mật ong, hả dạ vui lòng
Và nấu thứ bia say ngon tuyệt,
Sẽ mời con ngồi vào bàn cùng thưởng duyệt:
“Ăn đi con, cả nhà yêu mến chờ mong!”

Chính mẹ cha sẽ ngồi xuống trước mặt con -
Ơi lao động chính của gia đình, còn là trụ cột!
Cả nhà ngắm nhìn con, không rời mắt được,
Đều lắng nghe, đón từng lời một của con….”