Thơ » Nga » Nikolai Nekrasov » Ông già Giá băng mũi đỏ (1864) » Phần hai: Ông già Giá băng mũi đỏ
Đăng bởi Tung Cuong vào Hôm nay 05:34
Долго меня продержали —
Схимницу сестры в тот день погребали.
Утреня шла,
Тихо по церкви ходили монашины,
В черные рясы наряжены,
Только покойница в белом была:
Спит — молодая, спокойная,
Знает, что будет в раю.
Поцеловала и я, недостойная,
Белую ручку твою!
В личико долго глядела я:
Всех ты моложе, нарядней, милей,
Ты меж сестер словно горлинка белая
Промежду сизых, простых голубей.
В ручках чернеются четки,
Писаный венчик на лбу.
Черный покров на гробу —
Этак-то ангелы кротки!
Молви, касатка моя,
Богу святыми устами,
Чтоб не осталася я
Горькой вдовой с сиротами!
Гроб на руках до могилы снесли,
С пеньем и плачем ее погребли.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày Hôm qua 05:34
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào Hôm qua 11:51
Em nán lại lâu do: Hôm ấy, các nữ tu
Làm tang lễ một bà sơ khổ hạnh.
Lễ cầu kinh buổi mai đang thực hiện,
Các nữ tu đi lặng lẽ trong nhà thờ,
Khoác những chiếc áo dòng đen một màu,
Chỉ người quá cố mang áo trắng:
Người yên giấc trông trẻ trung, thanh thản,
Biết rằng mình sẽ được nhập thiên đàng.
Có cả em, một người chưa xứng đáng hoàn toàn,
Cũng gập người, hôn bàn tay da trắng!
Em nhìn mãi khuôn mặt ấy:
Với mọi người, chị trẻ đẹp thật dịu dàng,
Giữa các nữ tu, trông chị như chim câu trắng màu
Giữa đàn bồ câu xám ghi mộc mạc.
Trên đôi tay, nổi màu đen tràng hạt,
Trên trán là tranh thánh giữa vòng hoa tang.
Tấm phủ đen chùm trên nắp áo quan -
Các thiên thần hiền lành là thế!
Hãy nói giúp em, cánh én thân yêu nhé,
Bằng đôi môi thánh thiện trước Chúa giàu lòng thương,
Xin cho em khỏi phải ở lại trấn gian
Thành goá phụ bần cùng nuôi đàn con côi cút!
Mọi người góp tay khiêng quan tài chậm bước,
Cùng cầu kinh, than khóc, hạ xuống huyệt xong.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.