Em nán lại lâu do: Hôm ấy, các nữ tu
Làm tang lễ một bà sơ khổ hạnh.

Lễ cầu kinh buổi mai đang thực hiện,
Các nữ tu đi lặng lẽ trong nhà thờ,
Khoác những chiếc áo dòng đen một màu,
Chỉ người quá cố mang áo trắng:
Người yên giấc trông trẻ trung, thanh thản,
Biết rằng mình sẽ được nhập thiên đàng.
Có cả em, một người chưa xứng đáng hoàn toàn,
Cũng gập người, hôn bàn tay da trắng!
Em nhìn mãi khuôn mặt ấy:
Với mọi người, chị trẻ đẹp thật dịu dàng,
Giữa các nữ tu, trông chị như chim câu trắng màu
Giữa đàn bồ câu xám ghi mộc mạc.

Trên đôi tay, nổi màu đen tràng hạt,
Trên trán là tranh thánh giữa vòng hoa tang.
Tấm phủ đen chùm trên nắp áo quan -
Các thiên thần hiền lành là thế!

Hãy nói giúp em, cánh én thân yêu nhé,
Bằng đôi môi thánh thiện trước Chúa giàu lòng thương,
Xin cho em khỏi phải ở lại trấn gian
Thành goá phụ bần cùng nuôi đàn con côi cút!

Mọi người góp tay khiêng quan tài chậm bước,
Cùng cầu kinh, than khóc, hạ xuống huyệt xong.