Ta muốn giữ ngọt ngào qua đêm cũ,
Để lịm dần trái tim chẳng phôi pha.
Để mai sớm còn đầy lời nhắn nhủ,
Để ôm hết ngọt ngào của riêng ta.
Lộ hết đi, yêu thương đừng che lại,
Mắt ánh lên tinh tuý như sao mai.
Vì nàng là người mà ta đợi mãi,
Rực lửa tình sưởi ấm những đêm dài.
Ta đã đợi nàng từ thời băng giá,
Đến nỗi lòng muốn hoá đá tan ra.
Nắng mặt trời chẳng ấm chút nào cả,
Cho đến ngày hai ta chung một nhà.
Tiếng lòng ta thiêu đốt cả đêm vắng,
Cho nỗi yêu, nỗi tình cứ lên ngôi.
Cứ dâng lên ngập tràn trong khoảng lặng,
Thoả tim thèm, tim say đánh liên hồi.
Đến cả khi tim văng thành trăm mảnh,
Vẫn còn đập những nhịp trên đôi môi.
Muốn hôn hết trong đêm như ảo ảnh,
Muốn vồ vập đắm mắt kẻ săn mồi.
Thành phố Hồ Chí Minh, 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.