Chuyển đêm chiều lặng xoá bóng chân,
Cảnh mơ phiêu lòng xa lại gần.
Mắt thả đôi trời nửa giọt nắng,
Nửa còn để lại nỗi buâng khuâng.
Tưởng là tình yêu ta quá biết,
Chẳng là quá thật tưởng không cần.
Hoàng hôn quá nhiều nỗi da diết,
Biết đến đêm về còn mấy cân.
Thành phố Hồ Chí Minh, 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.