Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Lặng lẽ rơi kẹt lòng trong khoảng vắng,
Ngỡ là yêu nhưng lại ngỡ là xa.
Tiếng vui cười rớt lại trong lời nhắn,
Vẫn tim đau nhưng lại vẫn thiết tha.

Ta đã chịu những ngày sương giá buốt,
Đến nỗi lòng muốn hoá tấm băng thư.
Gửi hết đi, lại giữ về đem buộc,
Chẳng kìm được tản bước chỗ tâm tư.

Chuyện tình xưa có lẽ rằng tương tự,
Đêm ngày nào chẳng nói việc dở dang.
Tương lai còn, về ai bên tha thứ,
Đâu phải giữ lời yêu quá muộn màng.

Thành phố Hồ Chí Minh, 2025