Cuộc trăm năm đời người là mấy chốc
Sớm còn xanh chiều đã đổ tuyết sương
Lại một trời thu cảnh sắc vô thường
Ta cũng khô tàn theo cây lá!
Vẫn biết tử sinh là huyễn hoá
Trong giá băng mầm sống lại trồi lên
Kìa sinh sinh tử tử triền miên
Ai kẻ biết ngoài vòng sinh tử?
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.