Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Thanh thản ruộng đồng thanh thản quê
Trời nóng mây biếc rủ nhau về
Sông quê thiêm thiếp đôi bờ cỏ
Mơn mởn mùa trăng giăng gió mê

Ta của Xứ Đoài, ta của em
Đồng đang cỏ mật, hồ đang sen
Chiều đang sông Đáy mùa lên bãi
Nắng đã Ba Vì, mây Tản Viên

Ta học mùa xuân cách tặng hoa
Đến nở cùng em dưới mái nhà
Hồn quê mộc mạc trong hoa cỏ
Ta bờ bến cũ, Em – phù sa

Sông dài mưa bụi chảy trong mơ
Ta học sông quê cách yêu bờ
Mùa đi thăm thẳm bao khao khát
Lúc vỗ về em, lúc sóng xô

Ta học cô đơn cách giãi bày
Tìm lời tâm sự với heo may
Học cây cách nhớ chim tu hú
Để vắng xa kia gió lấp đầy


2-2000

Xứ Đoài ( 21.114,105.496): Xứ Đoài là một tên gọi của tỉnh Sơn Tây cũ vào thời Lê - Trịnh, địa phận nay gồm thị xã Sơn Tây và Quốc Oai, Hà Nội, cùng với một phần các tỉnh Phú Thọ, Vĩnh Phúc, Hoà Bình và Tuyên Quang. Thời Hậu Lê, nơi này gọi là thừa tuyên hay trấn Sơn Tây. Khi chúa Trịnh Tạc (1606-1682) được phong tước Tây Vương, ông ra lệnh đổi các địa danh nào có chữ Tây đều đổi thành Đoài, nên Sơn Tây từ đó thường được gọi là Xứ Đoài. Thời Nguyễn, trấn này được lập thành tỉnh Sơn Tây vào năm 1831. Năm 1965, một phần tỉnh Sơn Tây sáp nhập với Hà Đông thành tỉnh Hà Tây, năm 2008 thì sáp nhập vào Hà Nội; một phần khác nhập vào Vĩnh Phúc và Vĩnh Phú.

Xứ Đoài được gọi là đất tổ, có kinh đô của các vua Hùng, xưa thuộc 3 bộ Văn Lang, Phúc Lộc và Chu Diên. Ở đây có núi Tản được coi là núi tổ do Sơn Tinh ngự trị, bên cạnh là sông Đà hung dữ của Thuỷ Tinh và ngã ba Bạch Hạc có Mộc Tinh là những biểu tượng huyền thoại của Xứ Đoài.