Như được chuốt ra từ lửa
Như được chắt ra từ đêm
Chạm tới tận cùng nỗi khổ
Tiếng người hát mù trong đêm

Anh hát ru những viên đá
Đêm nay nằm dưới lòng đồi
Nằm lẫn cùng với người chết
Chiều qua vừa bị đất vùi

Anh hát ru người còn sống
Coi đời như chuyến tàu đêm
Mạng sống chỉ là giẻ rác
Lắc đầy trong những toa đen

Anh hát ru cây đàn gỗ
Sáu dây mù, sáu sợi câm
Có thể anh cũng bị giết
Nếu anh giấu đá trong đàn

Anh hát ru đứa trẻ ấy
Theo cha đào đãi trên đồi
Đêm bị cơn sốt ác tính
Cướp đi cái kiếp làm người

Như được đẽo ra từ đá
Thứ đá đỏ như máu người
Như được chắt ra từ máu
Tiếng người hát mù bên tôi


Vùng đá đỏ Quỳ Châu, 1991

Nguồn: “Trang thơ tự chọn của nhà thơ Nguyễn Việt Chiến”, Trang web Hội Nhà văn Việt Nam, ngày 16-9-2016