Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 17/12/2018 19:18, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 19/12/2018 08:12

Khi tôi chao đảo sóng
hồ nhắc tôi bình yên
tôi bức xúc trưa hè
gió nhắc tôi hạ nhiệt
gió còn lật bộn bề bao điều chưa thể biết
ký tự vội vàng trong khói mây

Em là gió là mưa đôi khi áp thấp
sau bão giông bỗng hiền dịu chưa từng
tự đứng dậy sau nhiều lần ngã rạp
đong cái buồn để vợi bớt cái đau
thói giả tạo là điều em ghét nhất
nhưng tôi biết về em cũng không quá thật thà

Hồ phẳng lặng để làm nên đắm đuối
tôi ngất ngây trong sóng nước mơ hồ
Hỡi muôn thưở thu vàng
vẫn có một thu vàng một thuở
mùa thu ơi mấy độ
đậu lại rồi nhưng vẫn cứ bay đi

Mất mát rụng rơi bỗng ngời lên vẻ đẹp
cho ta tin cái chưa có thật trong đời
cho ta yêu một người yêu chưa biết
sắp hiện hình sau rèm cửa thu phân

tôi tự nguyện bước chân vào then khoá
trói buộc bằng những sợi gió heo may


Nguồn: Hoàng Sa (thơ), Nguyễn Vũ Tiềm, NXB Hội nhà văn, 2018