Một tiếng nhạn kêu muôn dặm,
Lá thu phủ kín thành sông.
Gió tây mặc đời nhân thế,
Thổi mộng xuống bãi lạnh lùng.

Ta tựa lầu cao lặng ngắm,
Buồm xa lúc tỏ lúc không.
Nước thu cùng trời một sắc,
Triều đêm dâng giữa mênh mông.

Nhớ thuở hoa trăng rượu tỉnh,
Mười năm tuyết gió phiêu bồng.
Ai thổi sáo ngoài sân vắng,
Nửa song sương bạc lạnh lòng.

Từ ấy non sông cách biệt,
Biết đâu là lối quay vòng.


Hà Nội, 1944

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]