Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Văn Thông
Đăng bởi Jean-Clause Nguyễn vào Hôm nay 09:03
萬里一聲雁,
落木滿江城。
西風不管人世,吹夢下寒汀。
我自倚樓無語,
看盡孤帆明滅,
秋水共天青。
燈火漸如豆,夜久海潮生。
憶當日,花月下,酒初醒。
十年蹤跡如雪,吹散不曾停。
誰向空庭吹笛,
驚起半窗霜色,
照影到三更。
此後山河遠,何處問歸程。
Vạn lý nhất thanh nhạn,
Lạc mộc mãn giang thành.
Tây phong bất quản nhân thế, xuy mộng hạ hàn đình.
Ngã tự ỷ lâu vô ngữ,
Khán tận cô phàm minh diệt,
Thu thuỷ cộng thiên thanh.
Đăng hoả tiệm như đậu, dạ cửu hải triều sinh.
Ức đương nhật, hoa nguyệt hạ, tửu sơ tinh.
Thập niên tung tích như tuyết, xuy tán bất tằng đình.
Thuỳ hướng không đình xuy địch,
Kinh khởi bán song sương sắc,
Chiếu ảnh đáo tam canh.
Thử hậu sơn hà viễn, hà xứ vấn quy trình.
Muôn dặm vang lên một tiếng nhạn,
Lá rụng đầy thành bên sông.
Gió tây chẳng màng chuyện nhân thế, thổi giấc mộng xuống bãi lạnh.
Ta tựa lầu không nói,
Ngắm hết cánh buồm cô độc lúc tỏ lúc mờ,
Nước thu cùng trời xanh một sắc.
Đèn lửa dần nhỏ như hạt đậu, đêm sâu thuỷ triều biển dâng.
Nhớ ngày ấy, dưới hoa dưới trăng, men rượu vừa tỉnh.
Mười năm dấu vết như tuyết, bị gió thổi tan chưa từng ngừng.
Ai ngoài sân trống thổi sáo,
Làm động nửa khung cửa phủ sương,
Soi bóng đến tận canh ba.
Từ đây non sông xa khuất, biết nơi nào hỏi đường về.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Jean-Clause Nguyễn ngày Hôm nay 09:03
Một tiếng nhạn kêu muôn dặm,
Lá thu phủ kín thành sông.
Gió tây mặc đời nhân thế,
Thổi mộng xuống bãi lạnh lùng.
Ta tựa lầu cao lặng ngắm,
Buồm xa lúc tỏ lúc không.
Nước thu cùng trời một sắc,
Triều đêm dâng giữa mênh mông.
Nhớ thuở hoa trăng rượu tỉnh,
Mười năm tuyết gió phiêu bồng.
Ai thổi sáo ngoài sân vắng,
Nửa song sương bạc lạnh lòng.
Từ ấy non sông cách biệt,
Biết đâu là lối quay vòng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.