Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Văn Thông
Đăng bởi Jean-Clause Nguyễn vào Hôm nay 08:52
La cloche tombe au fond du soir,
Comme une larme sur la pierre;
Le vent traverse le vieux noir
Des bancs usés par la prière.
Un vitrail garde un feu dormant,
Bleu comme un rêve de silence;
Et sous les pas du temps qui ment,
Monte une lente odeur d’encens.
Je reste seul près de la nef,
Le cœur perdu sous les voûtes pâles;
Quelqu’un a chanté dans un bref
Rayon tombé des cathédrales.
Alors la nuit devient plus douce,
Comme un pardon venu d’en haut;
Et l’ombre, au bord des croix de mousse,
S’endort dans la paix des tombeaux.
Chuông rơi xuống tận đáy chiều tà,
Như giọt lệ trên nền đá cũ;
Gió đi ngang bóng tối xưa
Của những hàng ghế mòn vì cầu nguyện.
Một ô kính màu giữ ngọn lửa ngủ yên,
Xanh như giấc mơ của im lặng;
Và dưới bước chân của thời gian dối trá,
Dâng lên mùi hương trầm chậm rãi.
Tôi đứng một mình gần gian giữa,
Trái tim lạc dưới những mái vòm nhạt;
Dường như ai vừa hát lên
Trong tia sáng rơi từ giáo đường cổ.
Rồi đêm trở nên dịu hơn,
Như một sự tha thứ từ cao xanh;
Và bóng tối bên những cây thập giá phủ rêu
Ngủ yên trong bình an của mộ phần.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.