Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Văn Thông
Đăng bởi Jean-Clause Nguyễn vào 26/02/2026 20:15, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Admin vào 27/02/2026 13:16
Lần đầu uống rượu nên say!
Ta ngồi giữa chợ mà ngâm trăng,
Thiên hạ chen vai mặc bụi trần.
Một chén rượu suông cười thế sự,
Nửa câu thơ dại chửi phong vân.
Ta gọi gió về hong tóc rối,
Bắt mây quỳ xuống đỡ gót chân.
Non nước ba miền trong một hớp,
Uống cạn rồi… khạc tiếng phù vân.
Người bảo ta ngông! Ừ, thì ngông!
Chẳng cúi đầu ai, chẳng bận lòng.
Đời ném danh hờ như cỏ rác,
Ta đem danh vọng đổi hư không.
Đêm nối trăng sao làm gậy trúc,
Sáng xô mặt trời xuống đáy sông.
Hỏi thử nhân gian ai tỉnh táo?
Say ta mà hoá tỉnh như không.
Một tiếng cười vang nghiêng vách núi,
Dăm dòng thơ viết động thiên cung.
Mai nếu đất trời không chứa nổi,
Ta ngồi lên gió… dựng cõi ngông!
Viết xong rồi nhưng hãy còn say!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.