Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Pháp
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Jean-Clause Nguyễn vào Hôm nay 08:54

Sous le ciel normand

Le soir descend sur les prairies grises,
Un vent salé traverse les pommiers;
Au loin s’effacent les vieilles églises
Dans le brouillard des chemins oubliés.

Les toits mouillés respirent la pluie lente,
La mer soupire au bord des champs déserts;
Et la lumière, humble et vacillante,
Tombe en silence au fond du ciel d’hiver.

Un cheval blanc près d’une haie sommeille,
Le fleuve dort sous les saules penchés;
On entend battre une cloche très vieille
Comme un cœur las qui refuse d’oublier.

Alors la nuit couvre la terre humide,
Les feux des fermes tremblent dans le noir;
Et l’âme erre, immobile et translucide,
Sous le grand ciel couleur de mémoire.

 

Dịch nghĩa

Chiều buông xuống những đồng cỏ xám,
Một luồng gió mặn đi qua hàng táo;
Xa xa những ngôi giáo đường cũ
Mờ dần trong sương của các lối quên.

Những mái nhà ướt thở ra hơi mưa chậm,
Biển thở dài bên các cánh đồng hoang;
Và ánh sáng, khiêm nhường và lay động,
Rơi im lặng xuống đáy trời mùa đông.

Một con ngựa trắng ngủ bên hàng rào cây,
Dòng sông nằm yên dưới những cành liễu cúi;
Nghe vang lên tiếng chuông thật cũ,
Như trái tim mệt mỏi không chịu quên đi.

Rồi đêm phủ kín miền đất ẩm,
Đèn các nông trại run trong bóng tối;
Và linh hồn lang thang, bất động mà trong suốt,
Dưới bầu trời lớn mang màu ký ức.


Normandie, 1969

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]