Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 27/03/2019 19:39, số lượt xem: 28

Mưa rớt vào ký ức
Một khuya đêm thờ ơ
Ê hồn! Sao chai sạn?
Nghe, thấy không trăng à

Đêm cắn thành trăm mảnh
Dựng lên bức tường thành
Nhốt đời trăng ngây dại
Trời đất thật âm binh

Trăng ngồi cao khuê cát
Một manh áo tả tơi
Gió nào vừa đi khỏi
Tấm thân cũng tơi bời

Ôi vằng vặt là vậy
Cũng có ngày như mơ
Ngửa nhìn lên lỡm chỡm
Trăng muốn hay dại khờ

Ta đưa tay cứu vớt
Này trăng hãy lại đây
Thêm một đời hoang dại
Thành đôi kẻ ăn mày.