Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 12:38

Đường xuống núi tiếng kèn ai rộn rã.
Đường qua ruộng bậc thang réo rắt tiếng đàn môi,
Sương sớm đang tan, nắng hửng lên rồi,
Cả bản ta hôm nay xuống núi
Ngô vàng nặng lưng chú ngựa
Bông đầy gùi sau lưng mẹ trắng như mây
Các cô gái ngực căng pẩy tấu thóc đầy.
Những chủ gà gáy sáng,
Thuốc lá vàng tươi như nắng,
Con lợn béo tròn vít nặng cả đòn khiêng...
Tất cả theo chân người xuống núi
Vui hơn cả hội tháng giêngl
Mắt ta chưa được trông thằng Mỹ
(Nó giết anh em ta, muốn lấy đất nước ta)
Nhưng một đời ta thù thằng giặc Mỹ
Như thù con hổ phá nhà,
Như thù con gấu phá nương.
Không để nó đến mường,
Bản ta đã cho con trai đi bộ đội.
Nay bản ta lại cùng mùa xuân xuống núi,
Có mồ hôi ta giữa mùa nắng cháy,
Có mồ hôi ta giữa mùa mưa to
Ta làm ra lắm thóc nhiều ngô
Gửi cho anh em Tây Nguyên trong ấy,
Gửi đến nơi có nhiều bộ đội.
Để ngày mai, bụng ta vui ăn tết
Tai nghe đài nói thằng Mỹ chết
Cả bản ta nâng bát rượu quây quần...
Khèn ai lại rộn rã bước chân
Theo tiếng đàn môi đường về réo rắt.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]