Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Thái Vận
Đăng bởi tôn tiền tử vào 05/01/2026 12:22
Ôi con suối quê ta rì rào năm tháng
Nào chỉ cần cù giã gạo thâu canh,
Nào chỉ chia nước về từng bậc ruộng
Cho lúa đôi bờ dệt thắm màu xanh...
Yêu quá suối ơi, suối còn làm ra điện
Sáng hơn cả ông trăng đầu núi hôm rằm,
Cho nai nhỏ đi uống sương ngơ ngác
Suối cũng chở ánh vàng lấp lánh lăn tăn.
Phải suốt một mùa mồ hôi thấm đất
Mới kịp bừng lên điện sáng đêm xuân
Mỗi mái nhà sàn một mặt trời đẹp nhất,
Sáng mắt mẹ già, trẻ lại những nếp nhăn!
Tối giao thừa, đài hát vang vách đá
Cả bản chờ nghe tiếng Cụ Hồ,
Rượu rót sẵn đón tin thắng Mỹ,
Pháo đợi châm ngòi thay tiếng hoan hô.
Đã bao đời chỉ ánh trăng lạnh lẽo
Nay xuân về rừng núi điện lung linh,
Cả trời sao vừa xuống trần lấp lánh,
Hay giấc mơ tiên hiện giữa quê mình?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.