Thơ thành viên » Nguyễn Quốc Việt 2025 » Trang thơ thành viên
Cánh hoa tàn xám xịt
Khô cằn giữa ngày đông
Một lòng chỉ ngóng trông
Ánh dương ấy ửng hồng
Hoa cứ buồn rười rượi
Dù có tưới có chăm
Dù một hay trăm năm
Vẫn rời xa trần thế
Hoa cứ hoài lay lắt
Giọt nước mắt rung rinh
Đọng trên tấm thân mình
Chờ nắng-hoa gặp mặt
Và ánh dương ập đến
Toả rạng khắp trần gian
Cánh hoa ngỡ đang tàn
Hoà sắc màu với nắng
Dù toả hương thoáng chốc
Hoa biết rõ phận mình
Chẳng dám chờ bình minh
Đành về với cô độc
Nhưng liệu hoa có tiếc
Mối tình với nắng mai
Chẳng có đúng có sai
Một màu hoa xanh biếc
1/1/2024
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.