Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 15/10/2017 08:20

Đôi mắt buồn buồn thôi miên
Hút tâm hồn tôi đóng đinh nơi vừng trán rộng

Phố xá đông người ngợm như sôi
Tôi may mắn có người đổng cảm

Bao nhiêu thơ hoá bụi bặm trên đường
Tôi vui sướng với “Bài ca số phận!”

Quên béng mình phi - brô - sắc - côm
Lòng trắc ẩn mong một điều gì đó

Mơ hồ xa và mơ hồ gần
Tôi tính tháng, tính ngày - buồn vơ vẩn

Không hề biết mình giết chết thiêu thân
Ôi, ngọn lửa!

Cách núi cách sông cách trời cách bể
Tôi quay cuồng trong Ảnh Ảo
Thực!
Hư?


Thu 1996

Nguồn: Chua ngọt thường ngày (thơ), Nguyễn Quốc Anh, NXB Nghệ An, 1997