Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Quốc Anh » Chua ngọt thường ngày (1997)
Những chiếc lá đẫm sương
thả bóng lá
xuống vườn
lặng lẽ
Từng mảnh vỡ vầng trăng
theo kẽ lá
thả bóng vàng lấp lánh
Lang thang trong vườn hoang
- Tôi tồn tai hay không tồn tại?
Ngọn cau
dựng chổi
quét mây trời!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.