Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
Đăng bởi hảo liễu vào 06/11/2018 15:40

Mình sẽ vẫn ngồi đó
như một đứa trẻ nhỏ
chờ đợi một món quà…

Mình sẽ vẫn ngồi đó mặc kệ những con người rời xa
có thể tháng năm này nỗi đau là thứ trở lại nhiều nhất
mình sẽ làm một cơn mưa rơi cần mẫn từ ngày này qua ngày khác
không giữ lại chút gì của mất mát
kể cả rong rêu…

Mình sẽ vẫn ngồi đó vào lúc sáng tinh mơ và những buổi chiều
khoảnh khắc tia nắng bừng lên rồi lụi tàn cuối cùng chỉ là một
đâu có ai yêu thương mình mà không mong hồi đáp
đến mình yêu thương mình còn nhẫn tâm như cầm một tờ giấy nháp
rồi cứ thế xé đi…

Mình sẽ vẫn ngồi đó ngay cả khi không chờ đợi bất cứ điều gì
nước mắt hay nụ cười thật ra đều là hạnh phúc
chỉ là mình cần buông tay để biết giữ lại ký ức đúng lúc
những gì tươi đẹp không đáng để đánh mất
từ những ấm áp đã xây…

Mình sẽ vẫn ngồi đó để xem những luống cày
mà con người gieo lên, chăm bón rồi thu hoạch
những muộn phiền và niềm vui chen nhau để tạo ra thử thách
nhưng mỗi vụ mùa đều phải bắt đầu bằng háo hức
sẽ nhìn thấy ước mơ…

Mình sẽ vẫn ngồi đó
dù hạnh phúc có nhìn thấy hay chẳng bao giờ…