Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Lời ca gửi gió » Lời ca gửi gió
Ngôn ngữ thăng trầm nhưng mà cao quý hơn
Như ngọn lửa cháy âm thầm trong đêm tối
Như dòng nước lặng lẽ trôi qua bao kiếp người
Từ thơ ca, truyện ngắn, bút ký, tản văn,…
Là chiếc cầu nối những trái tim lặng lẽ
Là nơi trú ngụ của bao linh hồn mỏi mệt
Là tiếng gọi thầm từ quá khứ vọng sang nay
Trong lòng ta có đôi lúc muốn yêu lắm
Yêu những con chữ nằm im mà sống động
Yêu từng tiếng động nhỏ nhoi của tâm hồn
Yêu từng từng ngữ của văn chương
Như yêu một vầng trăng khuyết qua khung cửa
Như yêu một người không thể gọi thành tên
Yêu từng cuộc đời của con người
Dẫu đớn đau, dẫu nát tan, dẫu nhỏ bé
Mỗi mảnh đời là một bài ca bất tận
Là chương đầu, là đoạn cuối, là tất cả
Và yêu cuộc đời của bản thân
Dù chẳng lớn lao, dù nhiều lần gãy gập
Nhờ văn chương, ta tìm lại chính mình
Tìm thấy ánh sáng sau những lần tuyệt vọng
Hiểu từng tâm hồn rộng lớn qua văn chương
Những nỗi đau không tên, những ước mơ chưa gọi
Hiểu rằng sống là để lặng lẽ sẻ chia
Là để bước tiếp qua những ngày u tối
Văn chương không cứu rỗi đời ta
Nhưng cho ta một chốn để ngồi lại
Giữa cuộc đời quá vội, quá chông chênh
Giữa những ngày chẳng ai còn lắng nghe nữa
Ta lắng nghe tiếng mình trong từng câu chữ
Và lắng nghe người – bằng trái tim đang viết
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.