Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Giữa trời xanh và nỗi nhớ
Tôi thà viết những câu thơ lả lướt,
Tím hồng như dải lụa dưới trăng thâu.
Còn hơn phải yêu một người quá xấu
Ở trong lòng mà cứ tưởng thiên nga.
Em mang nụ cười như gươm chém ngược,
Chặt tim tôi — không một tiếng kêu đau.
Mắt em đẹp? Không, tôi từng nhìn thấy
Vầng trăng buồn hơn, mà vẫn sáng hơn sao.
Tôi từng hát những câu thơ tình tứ,
Tay nâng đời như nâng một giấc mơ.
Nhưng tình em là vết nhăn nham nhở,
Che son môi bằng máu của kẻ khờ.
Tôi từng bảo: “Yêu là dâng tất cả!”
Em cười khẩy: “Cho đi để mà ngu?”
Thôi! Tôi thà ngồi bên hoa giả,
Còn hơn ôm một trái tim... giả luôn!
Trái tim tôi — dù dại khờ, sến súa,
Cũng còn thơ, còn lửa, còn men say.
Còn em — một chiếc ly đầy vị chát,
Đổ vào hồn, vỡ nát cả vần thơ.
Tôi thà sến, thà cuồng si vô lối,
Còn hơn yêu cái lạnh lẽo như em!
Một cái hôn — như lời nguyền cổ tích,
Hoá tôi thành tro bụi giữa màn đêm...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.