Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 27/04/2026 20:31, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 27/04/2026 20:32, số lượt xem: 86

Em đã đến Ninh Bình, nơi anh kể,
Chợ quê rộn rã suốt những sớm chiều,
Cô gái làng quê trông thật đáng yêu,
Cứ duyên dáng trong tà áo giản dị.

Em đã ngắm khoảng trời xanh yên ả,
Núi Tràng An soi bóng nước lung linh,
Tam Cốc lững lờ con thuyền trôi nhẹ,
Gió sông Hoàng Long mát rượi ân tình.

Em đã ghé qua cố đô Hoa Lư cổ,
Nghe thời gian còn vọng tiếng ngàn xưa,
Vua Đinh, vua Lê như còn đâu đó,
Giữa rêu phong thành quách cũ hoang sơ.

Em đứng lặng nơi chùa Bái Đính,
Chuông ngân xa lan toả giữa mây trời,
Khói hương quyện trong niềm tin rất thật,
Người hành hương tìm một chốn thảnh thơi.

Em đã thấy cánh đồng lúa Tam Cốc,
Xanh mượt mà như tấm lụa trải ngang,
Mùa lúa chín vàng ươm như nắng đổ,
Gọi bước chân ai lạc giữa thiên đường.

Ninh Bình đó không ồn ào phố thị,
Mà dịu dàng như câu hát mẹ ru,
Có bến nước, có con đò nhỏ bé,
Có chiều quê nhuộm tím cả sương mù.

Người Ninh Bình chân chất mà mến khách,
Nụ cười hiền như nắng sớm đầu thôn,
Bát cơm nóng, chén trà xanh giản dị,
Mà ấm lòng hơn vạn lời thân thương.

Em nhớ mãi món dê núi thơm nức,
Cơm cháy vàng giòn đậm vị quê hương,
Những hương vị tưởng chừng như rất mộc,
Lại đậm sâu như tình đất tình người.

Đêm Ninh Bình trăng treo đầu núi đá,
Soi dòng sông lấp lánh ánh bạc ngà,
Tiếng côn trùng ngân vang như bản nhạc,
Ru lòng người về giấc ngủ thiết tha.

Em đã đến, và lòng còn muốn ở,
Giữa non xanh và nước biếc hiền hoà,
Ninh Bình ơi, miền quê đầy thương nhớ,
Đã đi rồi mà cứ ngỡ chưa xa.

Mai có dịp em sẽ về thêm nữa,
Để lắng nghe đất kể chuyện ngàn đời,
Để hiểu hết từng dáng núi, dòng nước,
Và yêu thêm một dải đất quê người.