Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 04/02/2026 18:41, số lượt xem: 81

Đêm ấy – một ngày dài đau thương
Đất lặng im nghe trời gào lửa
Trên đầu ta, bom xé mây rơi
Tiếng thép rít ngang bầu trời tội lỗi.

Những kẻ đến từ phương xa hun hút
Gõ nhịp chết chóc giữa mây đen
Chúng nợ loài người một lời sám hối
Phải trả bằng lương tâm đã bán trao.

Ôi kinh khủng thay, bàn tay táng tận!
Sao nỡ dội bom xuống mái nhà nghèo
Xuống tiếng ru con, bếp lửa chiều
Xuống phận người vô tội đang thở thoi thóp.

Có người mất cha từ một đêm chớp lửa
Mất mẹ khi trời chưa kịp sáng tên
Mất người thân giữa tiếng còi nghẹn gió
Nước mắt rơi mà đất cũng đau mềm.

Pháo cao xạ dựng thẳng niềm căm phẫn
Nòng thép ngẩng cao, mắt thép nhìn thù
Bắn đi! – cho những hồn oan khuất
Cho máu đồng bào thôi chảy giữa sương mù.

Bắn đi! – cho nỗi uất nghẹn ngàn năm
Cho tiếng khóc hoá thành sấm sét
Cho trái tim còn lại sau mất mát
Được đứng lên, cứng cỏi, hiên ngang.

Ta sẵn sàng chia nhỏ trái tim ta
Cho đất nước, cho từng tấc cỏ
Cho con đường còn in dấu chân trần
Cho cuộc đời đang cần lửa đỏ.

Lá cờ đỏ sao vàng bay giữa gió
Màu máu xưa thắm lại trời xanh
Tổ quốc đứng lên từ đau thương ấy
Từ bão bom mà rạng ánh quang vinh.

Những năm tháng ấy – gian lao chồng chất
Mỗi bước đi là một bước chiến đấu
Ánh mắt người bừng lên niềm kiêu hãnh
Nhìn quê hương qua lửa đạn càng sâu.

Có những trái tim rộng hơn bầu ngực
Ôm non sông vào một nhịp đập chung
Biết căm thù – khi giặc sang xâm lược
Biết yêu thương – giữ trọn nghĩa tình.

Cầm súng lên – không vì riêng một người
Mà vì làng xóm, vì mái nhà khói bếp
Vì mẹ già trông ngóng cuối hiên
Vì em nhỏ ngủ vùi trong hầm đất.

Những ngày đêm ấy – đêm không ngủ
Quân với dân chung một nhịp tim
Bảo vệ Thủ đô – trái tim Tổ quốc
Hà Nội đứng lên giữa khói lửa điềm nhiên
Thủ đô hoà bình – tên gọi thân thương
Giữa bão đạn vẫn ngời sao sáng
Soi Trường Sơn đêm dài gió cát
Soi Cửu Long bát ngát phù sa.

Hà Nội ơi, mến yêu ơi!
Từng con phố vẫn thở nhịp người
Chuông chùa, mái ngói, hàng cây cũ
Đứng làm cột mốc cho niềm tin.

Chúng muốn ta cúi đầu khuất phục
Bằng điều kiện áp đặt lạnh lùng
Nhưng dân tộc này đâu quen quỳ gối
Trước bạo tàn, ta hoá kiên trung.

Ta hoá bông hoa giữa trời bom đạn
Cánh mỏng manh mà gốc rễ bền sâu
Bom có đan dày thêm bão lửa
Hoa vẫn nở từ đất cháy nâu.

Chúng đốt ta ư? – ta thành ngọn lửa
Chúng bắn ta ư? – ta hoá sao băng
Giữa bầu trời, ta đứng làm cột mốc
Cho kẻ xâm lăng lạc lối diệt vong.

Chúng đâu biết con đường mình đang bước
Là lối về của thất bại, tan hoang
Chúng đâu hiểu truyền thống yêu nước
Chảy nghìn đời trong mạch máu Việt Nam.

Đêm vẫn cháy, mà lòng ta sáng
Bom có rơi, ý chí càng cao
Những ngày đêm rực lửa ấy
Đã hun thành dáng đứng tự hào.

Và từ đó, mỗi bình minh mở cửa
Đất nở hoa trên dấu tích chiến trường
Ta kể lại – bằng niềm tin son sắt
Rằng Việt Nam bất khuất, kiên cường.

12h27p, ngày 1 tháng 2 năm 2026
12h40p, ngày 3 tháng 2 năm 2026
=> Kỷ niệm đi thăm Bảo tàng Chiến thắng B52 (1/2)