Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 16:28, số lượt xem: 31

Quê mình có bát canh rau
Có con cá kho mặn màu nước dưa
Có bếp rơm cháy ban trưa
Khói bay nghi ngút gió lùa bờ tre

Có nồi cơm trắng thơm ghê
Mẹ vun từng hạt như sẻ tấm lòng
Con đi khắp chốn long đong
Nhớ cơm nhà cũ mà không cầm lòng

Có nồi cà muối giòn tan
Chua chua mặn mặn như ngàn nỗi thương
Em ngồi gắp nhỏ bên mâm
Mắt cười mà giấu bao lần nhớ ai

Có con tép nhỏ rim cay
Ăn vào cay cả tháng ngày xa nhau
Anh đi từ bữa mưa ngâu
Để em đếm giọt qua cầu gió bay

Có bát cháo trắng hôm nay
Mẹ nêm bằng cả những ngày lo toan
Cháo nghèo mà nghĩa không tan
Nuôi con khôn lớn vững vàng mai sau

Có nồi canh bí ngọt ngào
Như lời em nói hôm nào tiễn chân
“Anh đi nhớ bữa cơm gần
Nhớ em với cả bếp sân quê mình”

Có đêm trăng sáng lung linh
Hai đứa ngồi cạnh ăn tình bát canh
Chẳng cần cao lương mỹ vị
Chỉ cần có nghĩa có tình là vui

Có hôm mưa ướt mái ngói
Bếp nhà hun khói đỏ hồng cả đêm
Em hong áo ướt cho anh
Mùi rơm quyện tóc, mùi tình vấn vương

Có ngày gặt lúa trên nương
Ăn cơm nắm muối vẫn thương nhau hoài
Mồ hôi rơi xuống đất cày
Nảy lên hạt lúa, nảy đầy nhớ mong

Có khi bữa đói bữa no
Chia nhau nửa bát vẫn cho là đầy
Bởi vì trong vị đắng cay
Có tình quê ấm tháng ngày bên nhau

Mai này dẫu có sang giàu
Mâm cao cỗ đầy cũng đâu sánh bằng
Một thời cơm trắng rau xanh
Một thời có mẹ, có anh, có mình

Những món ăn cũ lặng thinh
Mà sao nhớ mãi bóng hình năm xưa
Chỉ là bát nước canh chua
Mà nghe như cả nắng mưa cuộc đời

Quê nghèo mà nghĩa không vơi
Mỗi món ăn là một thời yêu thương
Ai đi xa chốn phố phường
Xin đừng quên bữa cơm thường quê ta.