Đêm trường giá buốt canh sương
Trong mơ hiện cảnh quê hương thuở nào
Bóng mẹ thấp thoáng cầu ao
Dáng cha gầy guộc lạc vào du miên
Bao năm xuôi ngược trăm miền
Bấy năm thèm cảnh đoàn viên quê nhà
Đêm nằm nhớ mẹ thương cha
Dãi dầu mưa nắng trải qua kiếp người
Nhớ xưa lên chín lên mười
Chăn trâu cắt cỏ tiếng cười rộn vang.
Bao la lúa trổ bông vàng
Sáo diều no gió cuối làng ngân nga.
Chiều chiều khói toả bay xa
Bữa cơm mẹ nấu có cà dầm tương
Mẹ cha một nắng hai sương
Nuôi con khôn lớn canh trường gian nan.
Xa quê con nhớ vô vàn
Vườn cây ao cá khóm lan trước nhà.
Sân đình giếng nước cây đa
Nhà tranh vách đất tiếng gà gáy trưa.
Hiên nhà tiếng võng đong đưa
Ngoài sân gió thổi rặng dừa lao xao.
Đêm khuya tiếng dế vọng vào
Giấc say con ngủ ngọt ngào mẹ ru.
Bốn mùa đông hạ xuân thu
Mồ hôi cha đổ giọt bù cho con
Cả đời lội suối trèo non
Dầm mưa dãi nắng đã mòn gót chân.
Cày sâu cuốc bẫm đồng gần
Nắng mưa chẳng quản đặt chân sớm chiều.
Cha già bên mái tranh xiêu
Nhớ con cha ngóng mỗi chiều ngẩn ngơ.
Cũng vì cuộc sống ước mơ
Mà xa quê mẹ bây giờ nhiều năm.
Thương cha nhớ mẹ đêm nằm
Thắt cơn đau quặn như dằm trong tim.
Bao năm bảy nổi ba chìm
Lòng con tựa những cánh chim tìm về.
Mây chiều nắng toả đường quê
Chân con đưa bước nẻo về cố hương.
Hoa xoan tím rụng bên đường
Hương cau thoang thoảng khói vương bếp hồng
Lúa thì con gái trổ bông
Để cho nỗi nhớ ngập lòng hương quê.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.