Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Mục II » Như làn gió xuân
Anh chết đi – nhưng không bằng em nói
Một câu buồn làm lả gió trong tim.
Mắt em nghiêng như sóng vỗ im lìm,
Nhưng ánh mắt – cả vũ trụ đứng khóc.
Em ngoảnh mặt: mùa thu rơi trước mặt,
Lá trên cây run rẩy cũng vì em.
Cái hôn cũ chưa ráo ở môi mềm,
Mà em nỡ bỏ anh vào quên lãng.
Trái tim anh không còn là vầng sáng,
Mà hoá tro – lụi tắt giữa ngày yêu.
Trăng thì vẫn, nhưng lòng chẳng còn chiều,
Đêm cũng lạnh – như mắt người không nhớ.
Anh níu mãi từng sợi tơ hơi thở,
Gỡ trong em chút luyến tiếc mong manh.
Nhưng em hỡi – tình đến đó là đành,
Chết trong lòng, một ít, rồi... sẽ hết.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.