Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh (1) » Ánh trăng xóm nhỏ
Anh chết đi – nhưng không bằng em nói
Một câu buồn làm lả gió trong tim.
Mắt em nghiêng như sóng vỗ im lìm,
Mà ánh mắt – cả vũ trụ đứng khóc.
Em ngoảnh mặt: mùa thu rơi trước mặt,
Lá trên cây run rẩy cũng vì em.
Cái hôn cũ chưa ráo ở môi mềm,
Mà em nỡ bỏ anh vào quên lãng.
Một chút chết khi em cười lần cuối,
Một lần đau khi giọng nói hoá xa.
Một trăm vết, một nghìn nhát chia qua –
Anh chết ít… rồi nhiều lần như thế.
Tim cháy mãi nhưng người không quay lại,
Khói trong anh – là bóng dáng mong manh.
Đêm cũng úa, như ánh mắt không xanh,
Anh giữ mãi, một lần yêu – vạn kiếp.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.