Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 19:28, số lượt xem: 45

Những ngày em lặng im, góc trời anh chao đảo,
Gió lùa qua khung cửa nhỏ, cuộn tròn nỗi nhớ thương.
Em yêu ơi, xin đừng gieo mùa đông lạnh,
Hãy thả rơi niềm giận, để bình minh lại tìm đường.

Phải chăng nỗi hờn kia chất chồng như núi đá,
Từ những mảnh vụn vô tình, đâm sắc nhọn vào tim?
Phải chăng lời anh nói, vội vàng như sóng vỗ,
Để trên môi em chùng xuống một nỗi niềm riêng?

Ôi, bao dung và giận hờn, hai bờ xa cách,
Mà lòng anh chẳng thể vui, khi mắt em còn cay.
Có gì sai giữa ta, sao không cùng ngồi xuống,
Như sóng biển và bờ cát, đã va đập, lại dịu dàng?

Nỗi buồn của anh và em, như vết gãy trên tấm kính,
Ta thử soi vào, thấy bao hình bóng lỡ làng.
Em yêu hỡi! Tha thứ không là quên lãng,
Mà là cách ta nâng niu, những mảnh vỡ chứa chan.

Đêm nay, anh gom những mùa vàng xưa cũ,
Thêu vào lời tạ tội, một sợi chỉ thanh bình.
Nếu em còn giận, xin hãy giữ trong veo,
Để một mai nguôi ngoai, tình lại xanh như lá.

Hãy nói với anh, bằng mọi lời em muốn,
Dù chua cay hay ngọt ngào, anh cũng nguyện lắng sâu.
Bởi giữa đôi ta, sai đúng chẳng chia đều,
Chỉ cần nhau lắng nghe, là lỗi lầm tan biến hết.

Và nếu em còn buồn, xin gửi vào tay anh,
Chút bão giông cuộc đời, anh gánh vác dùm em.
Để mai thức dậy, nắng hồng soi nếp áo,
Em thấy vòng tay anh, vẫn chở che, dịu êm.