Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Ánh sáng từ sau cơn mưa
Chào những ngày đầu tiên của năm mới
Ngày mang theo điều gì đẹp nhất cho ta?
Năm mới là gì — phải chăng là câu hỏi nhỏ
Rơi xuống lòng người giữa sớm ban mai.
Là khoảnh khắc đất trời vừa chạm ngõ
Gió đổi mùa, mây khẽ sang tên
Là lằn ranh mỏng manh như hơi thở
Nối năm cũ nhiều bão giông với năm mới êm đềm.
Là ngày tiếng cười dày hơn tiếng thở dài
Những mái tóc bạc thêm một lần được chúc
Mừng thọ các cụ, ông bà ngồi trước hiên nhà
Tay run run mà ánh nhìn vẫn ấm áp.
Là bếp lửa đỏ hơn trong buổi sớm
Nồi bánh chưng thở khói rất hiền
Là mâm cơm có đủ mặt sum vầy
Những cái bắt tay bỗng hoá thiêng liêng.
Năm mới đến không mang theo phép lạ
Chỉ mang thêm một khoảng trời để tin
Tin vào hạt mầm còn nằm trong đất
Tin người với người vẫn có thể thương nhau.
Ta bước sang năm bằng đôi chân cũ
Với trái tim đã sứt sẹo đôi phần
Nhưng ta học cách mỉm cười chậm lại
Giữa cuộc đời luôn vội vã phân thân.
Năm mới ơi, xin đừng hứa điều quá lớn
Chỉ mong bình an ghé mỗi mái nhà
May mắn đến như mưa rơi vừa đủ
Ướt khô cằn, không cuốn trôi phù sa.
Xin cho người mệt được ngủ yên một giấc
Người lạc đường gặp lại chính mình
Cho những điều dang dở có thêm thời gian
Và những ước mơ không bị gọi là viển vông nữa.
Chào năm mới — không ồn ào pháo nổ
Chỉ lặng thầm mà sáng cả niềm tin
Ta đứng đó, giữa đất trời giao hoà
Nghe đời sống thì thầm: “cứ đi đi”.
8h5p - 10h14p, ngày 1 tháng 1 năm 2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.