Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh (1) » Chỉ có sóng còn nhớ đến em
Nói thì xinh đẹp như hoa hậu,
Cười nhẹ thôi cũng rộn cả mùa xuân.
Mắt long lanh — người ta thường bảo,
Chắc yêu vào, ai cũng hoá người dưng.
Em chẳng giỏi ăn nói màu mè,
Chân thành thôi — nhiều khi thành vụng dại.
Không biết “thả thính”, không quen giả vờ say,
Chỉ biết thương là thương, vậy đấy.
Người ta ấy, vừa đẹp vừa khéo,
Bước chân ra là gió cũng nghiêng đầu.
Còn em, lắm khi quên cả tô má,
Chạy về hỏi anh: “Hôm nay… nhớ em không?”
Có những điều đâu cần là mỹ miều,
Chỉ cần thật, và cần nhau là đủ.
Dẫu em chẳng xinh như người ta bảo,
Nhưng tình này — em gửi trọn, không đi đường vòng.
Nếu một ngày, anh nhìn em và thấy,
Cả giản đơn cũng rực rỡ lạ thường,
Thì thôi nhé, em không cần danh hiệu,
Chỉ cần anh — gọi nhẹ: “Người thương…”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.