Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-2025 (kết thúc) » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Một đời sống, một đời của tinh thần
Tôi mê thơ quá mức rồi, đúng không?
Đúng vậy —
Yêu thơ quá mức, luôn rồi.
Một đời sống tinh thần cũng chỉ có là thơ,
Sống một đời tâm hồn rộng lớn vì thơ,
Như dòng sông chảy qua đêm tối,
Chở ánh trăng và cả tiếng thở dài.
Có ai hiểu tôi,
Qua những bài thơ của mình,
Hiểu được lời nói của tôi qua thơ,
Hiểu cả nỗi buồn trong từng khoảng lặng.
Tôi muốn nói những lời của tôi,
Qua những bài thơ mà tôi hay viết,
Những câu thơ không cần hoa mỹ,
Chỉ cần thật, và có một chút đau.
Dù cuộc sống đôi khi cũng hay trôi nhanh,
Như con tàu lướt qua ga vắng,
Bản thân tôi cũng ít nói lắm,
Lời trong lòng thường rối như chỉ rối.
Muốn nói ra mà cũng chả nói được,
Thế là lại tìm đến thơ,
Để thơ nói hộ những điều không nói được,
Để thơ cất tiếng khi lòng im lặng.
Có khi tôi thấy thơ như người bạn,
Ngồi lặng bên tôi, chẳng cần hỏi han,
Chỉ cần một trang giấy trắng,
Là đã hiểu tôi hơn trăm người khác.
Tôi sống, tôi thở, tôi đi trong đời,
Như kẻ mang thơ trong tim mà bước,
Một đời ngắn ngủi, nhưng đầy mộng mị,
Chỉ mong để lại đôi dòng,
Cho ai đó đọc, và khẽ mỉm cười —
Rằng tôi đã từng sống,
Bằng chính những vần thơ.
23h59p, ngày 28 tháng 10 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.