Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!

Một tiếng lòng yêu, nghẹn giữa ngàn xa,
Một tiếng “thương” thôi, cũng không dám nói ra.
Muốn gọi tên em — người con gái anh thương,
Mà lời chưa kịp nở đã rơi vào ngập ngừng.

Nhìn em đi qua, tim như chiều lặng gió,
Muốn gửi đôi câu mà cổ họng bỗng co.
Có lẽ vì anh quá vụng về, yếu đuối,
Nên yêu trong lòng mà chẳng dám thưa lời.

Thi sĩ như anh, ôm riêng mình ngọn lửa,
Muốn xin một tin cũng chần chừ mãi chưa.
Không dám hỏi em điều gì về ngày nắng,
Cũng chẳng dám mong chạm đến một giấc hồng.

Bởi nhát quá chăng, nên đành làm kẻ lặng,
Giấu tiếng yêu dài sau ánh mắt long lanh.
Em vẫn là em — một vì sao rất gần,
Còn anh chỉ biết yêu thầm trong im lặng.