Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Mục I » Ánh trăng xóm nhỏ
Gió từ biển thổi dọc chiều nghiêng ngả,
Mưa bụi giăng như sợi mỏng thời gian.
Anh bước bên sông, bóng tối lan tràn,
Mùi dứa dại lẫn trong miền cát mặn.
Nơi đất lạ, lòng người như trĩu nặng,
Nghe một khúc xưa vọng giữa nhân gian,
Dáng một người trai đi giữa ngổn ngang
Qua hoàng hôn của những miền chia cắt.
Em ở đó, nơi trời đêm đã tắt,
Có còn nghe nhịp thở của đời thường?
Ngọn đèn nhỏ có còn soi mái gác,
Trẻ có yên trong giấc ngủ quê hương?
Anh nghe gió va vào khung cửa lạnh,
Như tiếng thời gian gõ cửa mỗi đời xa.
Anh nhớ em – không chỉ một quê nhà,
Mà như nhớ một nền tảng của niềm tin,
Như kẻ đi qua giông bão phù sinh
Cần một điểm tựa giữa dòng nghiêng đổ.
Đời anh đã qua bao tầng giông tố,
Bao vết thương chồng chất giữa vô thường,
Chỉ tình em – bền như một con đường
Khâu lại những đổ vỡ đời xô lệch.
Ta đã đi qua những mùa khắc nghiệt,
Chia nhau từng mẩu sống giữa thiếu thừa,
Cùng giữ lửa trong những tháng ngày xưa
Khi gian khó siết vòng quanh hiện thực.
Bàn tay nắm bàn tay – không lý thuyết,
Mà là niềm tin hoá thạch giữa đời,
Giữa bủa vây hiện hữu những chơi vơi,
Ta đứng vững như một lời khẳng định.
Nếu mai này đường đời chia muôn hướng,
Nếu tóc xanh rồi bạc bởi thời gian,
Anh vẫn xin làm ngọn gió lang thang
Thổi dịu lại những mùa em nắng gắt.
Xin làm chiếc cầu bền qua dâu đất,
Làm tiếng chim thức dậy giữa mù xa,
Làm lời thề vượt khỏi những phôi pha,
Không đổi khác giữa vô thường, dâu bể.
Đêm đã xuống, dòng sông còn lặng lẽ,
Anh gửi lòng theo cánh hải âu bay,
Về phố nhỏ, về mái ấm nơi đây,
Nơi em thức giữa một trời thương nhớ.
Ngủ đi em – giữa bao điều trăn trở,
Ngọn lửa đời anh, ánh sáng giữa xa xôi;
Mai thức dậy, xin còn giữ trong đời
Một niềm tin đi qua bao bão gió.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.