Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 06:04, số lượt xem: 9

Tuổi mười bảy — mùa hoa đẹp nhất đời người,
Có tiếng cười vang vọng, có mắt biếc nhìn xa xăm,
Có chiều tan trường phủ đầy nắng thở dài,
Có bè bạn kề vai — tưởng mãi mãi không lìa xa.

Ta ngây thơ nghĩ tháng năm ngừng lại ở hiện tại,
Rằng thanh xuân vô biên như biển cả sóng vờn,
Nào hay thời gian lén lút qua không một dấu lặng,
Chỉ một ngoảnh đầu — kỷ niệm đã xếp thành vần thơ.

Mười bảy xuân, ta sừng sững ở ranh giới đôi bờ:
Một bên tuổi thơ níu chân, chưa rời ngõ cũ,
Một bên tương lai dang rộng ngàn cánh cửa ước hẹn,
Thì thầm gọi tên ta bằng những khát vọng đầu xanh.

Ta giữ trong tim một khoảng trời rực cháy,
Tiếng mẹ ru, lời cha dạy, màu phấn trắng tinh khôi,
Những bóng hình cùng ta xuyên qua năm tháng,
Cả niềm tin chưa kịp nói, đã chín vàng.

Có thể ngày mai, ta lao vào cuộc bể dâu,
Sẽ chạm những con đường chẳng thảm hoa vàng nắng,
Có phút giây ước mơ tưởng vỡ tan thành bụi,
Nhưng tuổi mười bảy — xin đừng rụng rời trước sóng gió chênh vênh.

Bởi lớn khôn đâu chỉ tính bằng thêm tuổi,
Mà là biết giữ lòng trong trẻo giữa bão giông đời,
Biết cúi xuống xót thương kẻ quỵ ngã,
Biết thẳng lưng khi lòng đầy thất vọng, hoang mang.

Nếu tương lai phủ đầy gai góc khó khăn,
Hãy bước bằng đôi chân rắn rỏi của chính mình;
Đừng bán trọn niềm tin cho một chiến thắng hời hợt,
Đừng đánh mất bản ngã để ôm lấy hào quang ảo vọng.

Mười bảy tuổi — hãy sống thật dịu dàng,
Song đừng mềm yếu trước những điều không ngay thẳng;
Hãy mơ lớn, nhưng đừng quên nhặt nhạnh từng mảnh vỡ,
Hãy yêu thương — và can trường giữ lấy ánh thiêng.

Mai kia giữa muôn người, giữa bao cuộc truy tầm,
Ta biết sẽ chẳng còn nguyên dáng hình thuở trước,
Nhưng xin giữ một mùa hoa bừng sáng trong lồng ngực,
Giữ nụ cười trong veo, ánh mắt ấy — mười bảy xa xưa.

Khắc ghi đời — những ngày không thể phôi pha,
Nhớ mái trường nghiêng bóng, hàng cây xanh rì rào,
Nhớ một thời hồn nhiên như tờ giấy trắng,
Nhớ những dòng thơ viết kín tuổi xuân dại khờ.

Chào tuổi mới — chào tháng ngày tươi rói,
Chào chặng đường phía trước vẫy gọi ta phiêu du,
Chào những ngày đẹp nhất, dù ngày mai có thể
Ta sẽ chẳng một lần hai được sống lại.

Mười bảy năm đã qua — thời gian nhẹ lướt bay,
Nhưng mùa xuân ấy sẽ ở lại trong ký ức,
Như ngôi sao thức suốt đêm trường không vụt tắt,
Nhắc ta rằng: ta đã từng xanh, từng mơ, từng dám tin.

Chào tuổi mười bảy — chào một khởi đầu,
Chào ngày mới mở rộng những chân trời chưa biết,
Ta bước đi, mang theo trong tim đập rộn
Một thanh xuân mãnh liệt — và tương lai không cùng.

Chào tuổi mười bảy — bình minh rạng ngời phía trước,
Tuổi mười bảy — mùa hoa đẹp nhất trong đời.
Khắc ghi đời, không bao giờ lãng quên,
Chào tuổi mới — chào những ngày vàng son đẹp nhất.

19h47p - 23h45p, ngày 25 tháng 8 năm 2026
=> Ngày sinh nhật tuổi 17