Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Sân ga chiều cuối năm (1) » Như làn gió xuân
Em đến Hà Giang vào một chiều nhiều gió
Hoa đào rơi trên áo mỏng em cài
Đường uốn lượn như bàn tay ai đó
Vuốt ve dãy núi chạy dài trong mây.
Mùa xuân đến nhẹ như lời em hát
Trên bậc đá già, lũ trẻ vẫn cười vang
Mắt trong vắt như sông trời sau rét
Gió ùa về — không lạnh — mà râm ran.
Em thấy mùa xuân trong dáng bà gùi ngô
Cái lưng còng như mùa đông vừa cũ
Câu chuyện nhỏ kể bằng làn khói bếp
Chắt chiu đời bằng cơm gạo lẫn khoai.
Mùa xuân đến trong nếp áo đơn sơ
Của anh lính trẻ gác đường biên vắng
Nụ cười anh – lặng lẽ mà ấm nóng
Như bếp lửa hồng dưới đá núi âm u.
Ở nơi ấy – Hà Giang, mùa xuân không ồn ã
Không cờ hoa, không ánh điện ngợp trời
Chỉ có đá, có mây, và có cả
Tình con người, tha thiết giữa chơi vơi.
Em đã đến, và em còn muốn nữa
Được trở về khi gió rét vừa qua
Được lặng lẽ nghe mùa xuân gõ cửa
Từ tim người – trên mảnh đất Hà Giang xa…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.