Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Em ác lắm! Em đi như gió thoảng,
Bỏ mặc anh – rối rắm những ngày thơ.
Một ánh nhìn cũng đủ khiến tim mờ,
Thế mà nỡ, quay đi, không ngoảnh lại!

Anh đã sống bằng từng câu em dại,
Bằng nụ cười lấp lánh tựa trăng non.
Môi em thắm, chưa kịp gọi là “còn”,
Đã vụt tắt như sao rơi tội nghiệp.

Em biết không, một lời em cũng đẹp,
Mà giờ đây – anh đếm những lặng thinh.
Giận em đấy! Nhưng giận cũng chỉ mình,
Vì còn nhớ, nên lòng anh mới mắng...

Nếu hết yêu – thì làm sao cay đắng?
Sao tim còn thắt lại bởi xa nhau?
Anh không trách, chỉ nói một lời đau:
“Đừng lần nữa… giết anh bằng im lặng!”