Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Hương mùa hoa
Đôi buồn nhớ lại quãng thời gian dài
Những ngày cũ như mây bay trong gió
Có đôi lúc chợt nhận ra rằng
Thời gian vẫn là tất cả
Là tiếng cười trong một thoáng gặp nhau
Là giọt nước mắt rơi trên vai áo bạc màu
Có đôi khi lại rời đi nhanh nhất
Tựa cánh chim nghiêng mất hút bầu trời
Một thoáng xuân xanh thoáng chốc qua rồi
Chỉ còn lại những nếp gấp trên bàn tay run rẩy
Thời gian ơi!
Sao chẳng một lần ngừng lại
Để ta kịp nắm lấy vầng nắng cuối cùng
Để ta kịp nói lời thương yêu muộn màng
Để ta được giữ trọn một ánh mắt dịu dàng
Mà sao không đổi sắc màu
Cho ta tận hưởng nốt những ngày tươi đẹp nhất
Để hồn người còn biết ấm áp sẻ chia
Để trái tim còn tin vào phép lạ
Mà sao đi hoài đi mãi vậy
Như con nước mải miết trôi ra biển lớn
Bỏ lại bờ bãi cỏ non xanh
Bỏ lại tiếng chim gọi nhau trong buổi sớm
Bỏ lại nỗi ngậm ngùi trên mi mắt nhân gian
Thời gian hỡi, ta biết không thể níu
Nhưng vẫn muốn lặng im gọi một lần thôi
Rằng giữa vĩnh hằng trôi chảy
Có một kiếp người nhỏ bé khát khao sống trọn vẹn
Dẫu mong manh như làn khói mỏng trời chiều.
17h20p, ngày 30 tháng 8 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.