Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 22:50, số lượt xem: 44

Hãy đứng thẳng giữa trời xanh, bạn hỡi!
Đừng để hồn gục ngã trước phong ba
Sợ hãi kia chỉ là làn khói mỏng
Mà lòng người tự thêu dệt nên hoa

Nếu bạn đã từng mơ, từng khát vọng
Thì hãy tin: bàn tay sẽ nắm thành công
Gian nan kia như đá mài lưỡi kiếm
Mỗi vấp ngã là một bậc thang hồng

Đừng hỏi rằng: đường đời bao lối rẽ?
Chỉ cần đi, chân sẽ nện ra đường
Bóng tối có đổ dài trong đáy mắt
Ánh bình minh vẫn mọc ở tương lai

Bạn ơi! Mỗi giấc mơ đều có lửa
Đừng sợ tro tàn phủ kín tuổi xanh
Hãy cháy hết mình, dù thời gian nghiệt ngã
Vết thương nào cũng sẽ hoá thành vinh quang

Hãy mạnh mẽ, như sóng vỗ không ngừng nghỉ
Như đại ngàn vươn mình giữa bão giông
Đời là cuộc chơi, và bạn là kỵ sĩ
Ngã rồi đứng lên, vẫn vững vàng trong giông!

Đừng cúi mặt trước những điều chưa biết
Đời đôi khi là những lối quanh co
Có những đêm dài hơn cả nỗi nhớ
Nhưng bình minh vẫn rạng rỡ trong mơ

Hãy để gió thổi bay lời than vãn
Để nắng vàng hun đúc chí anh nhiên
Mỗi thất bại là bài học không giáo án
Là viên gạch lát nền cho những cánh chim bay

Ngày mai kia không ai hứa trước
Nhưng bạn có thể hứa với lòng mình
Rằng dẫu bão có xô ngã bao lần nữa
Thì ráng chiều vẫn đỏ tựa bình minh

Bạn trẻ ơi! Tuổi xuân không chờ đợi
Đừng để hoài nghi xói mòn đôi mắt trong
Hãy mạnh mẽ như cây thông giữa núi
Dẫu tuyết phủ, vẫn xanh một khát vọng lớn lao

Khi mệt mỏi, hãy nhìn về phía trước
Nơi chân trời ấp ủ những điều chưa thành
Tay trong tay, ta cùng nhau bước
Một thế hệ rực lửa, một thời thanh xuân bền gan!

Rồi một ngày bạn sẽ cười thật tươi
Khi nhìn lại những dặm đường lầy lội
Những giọt mồ hôi rơi thành sông mới
Chở những ước mơ về bến rạng ngời

Bạn sẽ hiểu rằng: chẳng có con đường bằng
Mà chỉ có những bàn chân dám bước
Chẳng có thiên đường nào tự nhiên mọc
Mà do bàn tay bạn vẽ giữa trần gian

Hãy đi đi, khi trái tim còn thổn thức
Hãy yêu đời dù đời có phũ phàng
Tuổi trẻ chỉ một lần như ánh chớp
Nhưng để lại trong đời một vệt sáng sang ngang

Bạn ơi! Đứng lên và bước tới
Ngày mai đang ngồi đợi ở cuối đường
Không gì quý hơn bình minh bạn giành lấy
Bằng đôi chân mình, bằng trái tim kiên cường!