Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2026-2030 » Hoa mẫu đơn
Có lẽ điều kỳ diệu nhất trên đời
Không phải mọi ước mơ đều hoá thành hiện thực,
Không phải con đường nào cũng trải đầy hoa nở,
Hay bầu trời nào cũng mãi xanh trong.
Điều kỳ diệu nhất...
Là có những ngày tưởng chừng gục ngã,
Ta vẫn lặng lẽ đứng lên,
Phủi bụi thời gian khỏi đôi vai mỏi mệt,
Khâu lại những vết nứt trong lòng bằng niềm tin còn sót lại.
Giữa bão giông,
Ta không chọn quay lưng trước nghịch cảnh,
Không cúi đầu trước những lần thất bại,
Cũng chẳng để nỗi sợ thay mình quyết định.
Dẫu bàn tay chai sần vì bao lần níu lấy hy vọng,
Dẫu đôi chân rớm máu trên hành trình dài hun hút,
Ta vẫn bước,
Từng bước nhỏ nhưng bền bỉ,
Từng nhịp tim vẫn âm thầm thắp lửa cho ngày mai.
Bởi đôi khi,
Điều đáng tự hào nhất không phải là đích đến,
Mà là quãng đường ta đã đủ can đảm để đi qua.
Không phải là chiến thắng rực rỡ cuối cùng,
Mà là việc trái tim chưa từng đầu hàng số phận.
Có lẽ điều kỳ diệu nhất trên đời
Chẳng phải ước nguyện nào cũng thành.
Mà là ngày ấy...
Giữa bão giông mình vẫn không bỏ cuộc,
Dù chẳng biết cánh cửa phía trước
Có thật sự mở ra vì mình.
Nhưng chỉ cần còn một tia sáng nơi cuối chân trời,
Ta vẫn nguyện bước tiếp bằng tất cả niềm tin.
Bởi những người chưa từng từ bỏ
Sớm muộn rồi cũng gặp bình minh của riêng mình.
Và khi ngoảnh lại,
Điều khiến ta mỉm cười không phải vì cuộc đời quá dễ dàng,
Mà vì giữa muôn vàn giông tố,
Ta đã đủ mạnh mẽ để không bao giờ bỏ cuộc.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.