Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 19:50, số lượt xem: 51

Muôn đời thao thức, những ngôi sao giữa trời,
Rạng ngời muôn thuở, như muôn mắt người soi.
Một đất nước đi suốt bao thế hệ,
Mang trong mình vạn vì sao cháy giữa cuộc đời.

Đất nước ấy – từ bùn đất mà nên,
Từ mồ hôi rớt, máu xương thấm đất,
Từ bàn tay sần xây làng dựng nước,
Từ những con người nhỏ bé, hoá trời xanh.

Đất nước ấy – muôn triệu đoá hoa vàng,
Mỗi đoá một màu, một hương, một dáng đứng,
Có đoá nở trong bình minh rực nắng,
Có đoá cài lên đầu đạn khói chiến trường.

Trời đã bốn nghìn năm đương gió cuốn,
Bao mùa lá rụng, bao con sóng vỗ bờ.
Đất nước lớn từ những điều giản dị,
Từ ru mẹ, từ lời gọi thiết tha.

Và đất nước – sinh thành từ những vì sao ấy,
Không chỉ cuối trời, mà ở giữa nhân gian,
Trong áo vải, trong đời người lam lũ,
Lặng thầm giữ non sông, chẳng kêu than.

Triệu vì sao là triệu kiếp người,
Cùng mạch máu, cùng bão giông ngút trời,
Đi qua mất, qua đau thương chất ngất,
Hoá ánh sáng bất diệt giữa thời gian dài.

Triệu đoá hoa anh hùng không chỉ mọc,
Trên đồng xanh, mà trong đạn bom rơi,
Từ máu xương, từ ý chí sừng sững,
Nở thênh thang giữa khốc liệt cuộc đời.

Thuở xa xưa – tiếng gọi vọng từ đâu?
Từ huyền sử, từ thuở dựng bờ cõi,
Mẹ Âu Cơ sinh trăm người trong bọc,
Năm mươi xuống biển, năm mươi lên non.

Sóng cuộn trào – năm mươi về bể cả,
Núi vời vợi – năm mươi với rừng thiêng.
Hai nẻo chia mà muôn đời bất tận,
Một cội nguồn thắm đỏ giữa con tim.

Hoa một gốc giữa trời xanh thăm thẳm,
Con một nhà dù cách trở đôi sông,
Cùng tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc,
Cùng dòng máu chảy bốn ngàn năm đông.

Từ bọc trăm trứng – hồn thiêng hoá hình,
Từ huyền thoại – muôn người nối tiếp bước,
Từ bước chân đầu tiên trên đất mẹ,
Núi nối núi, sông nối sông, xuân nối xuân.

Tháng năm dài phủ dấu tích mông lung,
Triều đại trôi, tên thấm vào vần điệu,
Mỗi Tổ quốc nghiêng mình trước bão lửa,
Một vì sao đứng dậy giữa trời cờ.

Một đoá hoa màu lúa biếc hương,
Một đoá đỏ – tháng năm đau máu chảy,
Trắng tinh khôi – tay mẹ hiền,
Tím ngát chiều – khép nỗi thương vô bờ.

Và giữa trời, vạn vì sao vẫn sáng,
Như mắt người chưa ngủ với quê hương,
Như lời khuất còn vang trong lòng đất,
Như tiếng gọi ngàn đời vọng giữa sương.

Hoa và sao – hai hình hài đất mẹ,
Một nở đời, một cháy giữa không trung,
Cùng một cội thiêng liêng, một dòng chảy,
Làm nên dáng Việt Nam qua bụi thời gian.

Có những đoá tàn theo ngày úa,
Có những sao khuất giữa mịt mùng,
Nhưng đất nước còn muôn đời thế hệ,
Mỗi người giữ một phần non nước chung.

Và ta hiểu: Tổ quốc không đâu xa,
Không chỉ sử, lời ca hay câu hát,
Mà trong mỗi con người đang thở,
Trong mỗi đoá hoa, trong mỗi ngôi sao
Lặng thầm dệt nên – hôm qua, hôm nay và mai sau.

19h - 19h49, ngày 1 tháng 9 năm 2026

Chào mừng kỷ niệm 81 năm
Quốc khánh nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam
(2/9/1945 - 2/9/2026)