Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 11/08/2025 18:31, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 03/11/2025 23:04, số lượt xem: 300

Em sẽ đi.
Anh hỏi em: Em định đi đâu?
Em trả lời rằng:
Lối đi ấy em còn chưa định được,
Nhưng em chỉ biết rằng
Em sẽ phải đi vì lòng tự trọng,
Dẫu em là cô gái goá bụa
Nhưng chắc rằng em sẽ phải ra đi.

Người ta đã từ chối
Không cho em làm dâu thảo vợ hiền,
Em vừa ngoi lên
Khỏi vũng bùn bẩn thỉu,
Người ta lại đạp em
Rơi xuống bùn ngày xưa.

Em chỉ muốn lau mặt mình,
Gương mặt không còn vết lem luốt,
Thì người ta bưng thau nước,
Hắt vào mặt em rồi đổ đi.

Người ta vứt cái khăn mặt,
Để em vừa bẩn thỉu, xấu xí,
Người ta cười em,
Thì em lại nhịn,
Nhưng nếu em giận,
Thì chỗ ở sẽ đi đâu?

Em muốn bước ra và tìm lại ánh sáng,
Tìm lại ánh sáng của tự do,
Nhưng bị người ta xô em trở lại
Căn phòng tối đen lạnh lùng.

Đời em sao khổ hơn ai,
Làm giúp việc cho người ta,
Mà bị người ta đối xử như thế.

Em vẫn phải mỉm cười,
Dù trong lòng đau nhói,
Em vẫn phải nhẫn nhịn,
Dù ai đó bước qua không nhìn.

Em biết đời không dễ dàng,
Nhưng em không thể dừng lại,
Em muốn tìm một lối đi riêng,
Dù chưa biết nơi đó ở đâu.

Em sẽ đi, dù mưa gió,
Dù bão giông dập vùi,
Em sẽ đi bằng cả trái tim,
Bằng niềm tin chưa tắt.

Em sẽ đi,
Để không còn là cô gái nhỏ bé,
Để không còn là con chim gãy cánh,
Em sẽ đi,
Vì em phải sống cho chính em.

Em sẽ đi,
Bước chân em nhẹ nhàng như gió,
Mang theo những giấc mơ còn nguyên vẹn,
Và một niềm tin không bao giờ tắt.

Em sẽ đi,
Dẫu con đường phía trước còn xa xăm,
Dẫu chưa biết sẽ gặp những gì,
Nhưng em tin sẽ có bình yên.

Em sẽ đi,
Để tìm lại chính mình trong ánh sáng,
Để không còn sợ hãi ngày mai,
Để trái tim được tự do thở.

Em sẽ đi,
Bởi vì em có quyền được sống,
Bởi vì em xứng đáng được yêu thương,
Và em sẽ sống — một cuộc đời không hối tiếc.

18h30p, ngày 11 tháng 8 năm 2025
Lấy cảm hứng từ một đoạn trích trong vở cải lương kinh điển: “Nửa đời hương phấn”