Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 07/07/2025 13:14, số lượt xem: 277

Anh có về qua đèo Mã Pì Lèng
Nơi gió hát trong chiều mây tím ngắt
Con dốc nhỏ uốn lượn như câu hát
Em đứng chờ — như núi đợi mùa xuân.

Mùa nơi anh, có rét cắt đôi chân
Mây trắng phủ mái nhà ai hun hút
Gió cao nguyên đan vào trong sợi tóc
Như tay người khe khẽ chạm tình quen.

Em gửi theo con suối tiếng thì thầm
Từng con thác cũng trở nên tha thiết
Hoa ban nở, trắng trời trong bối rối
Như tim em, chờ một tiếng anh về.

Tây Bắc ơi, đêm trăng cũng biết se
Bản làng nhỏ nghe lòng em thao thức
Mỗi bếp lửa là một lời thầm nhắc
Tình yêu này — chẳng thể gửi ai hơn.

Có thể mai anh chẳng kịp ghé thăm
Nhưng bóng dáng vẫn còn trong nếp nhớ
Con đường đất, đôi bàn chân đã lỡ
In sâu rồi — không phải của riêng em.

Anh có nghe tiếng gà gáy sớm mai
Lẫn trong đó là một lời em gọi
Sương xuống tóc lạnh mềm theo nhịp thở
Cây mắc cọp cũng buồn lúc không anh.

Em đan chăn bằng sợi chỉ mong manh
Mỗi đường kim là một lần thương nhớ
Bản chiều nay khói lam bay bỡ ngỡ
Như mắt em — tìm kiếm bóng hình người.

Con suối nhỏ còn giữ dấu chân xưa
Mỗi hòn đá cũng quen bàn tay ấm
Anh từng nói: “Nơi này là tất cả”
Sao bây giờ — chỉ có gió qua thềm?

Tây Bắc đó, vẫn mùa vàng êm đềm
Lúa thơm ngát giữa đồng xanh rười rượi
Người con gái vẫn đợi ai sau núi
Tựa giấc mơ — chẳng biết lúc nào tan.

Nếu có thể, em sẽ làm mưa ngàn
Rơi về bản mỗi chiều anh trở bước
Gieo vào đất một tình yêu chân thực
Dẫu tháng năm… không giữ được bàn tay.

Em vẫn sống như mùa hoa cỏ dại
Giản đơn thôi, mà chẳng thể nhạt mờ
Tình yêu ấy — chẳng cần ai kể lại
Chỉ cần anh… còn nhớ chút ngày xưa.

Đường biên giới, gió thổi hoài không nghỉ
Như lòng em, thao thức suốt bao chiều
Mỗi phiên chợ, em mua về nỗi nhớ
Gói trong tim… chẳng biết gửi về đâu.

Nếu một mai anh chẳng quay trở lại
Em vẫn chờ như suối đợi mùa mưa
Vẫn dệt mộng từ màu trời Tây Bắc
Vẫn yêu người — như thể mới hôm qua.

Vì em biết, có những điều chẳng nói
Chỉ lặng im mà giữ suốt đời nhau
Như đỉnh núi, không cần lời thề hẹn
Vẫn ngàn năm che bản nhỏ phía sau.

Có thể mai anh lại về xuôi sớm
Đèo vẫn cao, mây trắng vẫn ngang trời
Em chẳng níu, cũng không lời hò hẹn
Chỉ âm thầm — mang bóng dáng anh thôi.

Có những thứ chẳng thể nào mang hết
Như mùi thơm của nếp giữa bàn tay
Như hơi ấm còn trong chiều gió rét
Như tình em — không dễ bỏ đâu này.

Tây Bắc ơi, bản làng khi chiều xuống
Lại bập bùng bếp lửa cháy trong tim
Dẫu tình yêu không là điều vĩnh viễn
Nhưng có anh — em đã sống thật êm.

Nếu được chọn lại từ đầu một bến đợi
Em vẫn là cô gái nhỏ năm xưa
Vẫn gửi gắm một đời vào mây khói
Vẫn yêu anh — như đất với cơn mưa.