Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 31/05/2025 15:01, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 29/08/2025 16:01, số lượt xem: 437

Anh nhớ em – như phố nhớ đèn vàng
Mỗi khuya xuống, lòng mềm như gió lặng
Thành phố ngủ, mà tim anh thao thức
Vì một dáng hình – còn mãi trong anh.

Em là tiếng thở dài giữa trăm vạn niềm vui
Là giọt mưa không rơi mà thấm
Là vết cắt dịu dàng – đau không máu
Là cánh đồng hoang – anh lạc suốt đời mình.

Yêu em – như yêu một điều không thể
Không cần được, nhưng chẳng thể buông
Tựa như gió – chẳng nắm trong tay
Mà từng đêm, vẫn cuốn tìm người đi mất.

Có những chiều, lòng anh nghiêng như bóng
Chạm một vệt nắng buồn – là nhớ đến em
Dẫu đôi ta chẳng cùng một phía
Nhưng anh – vẫn mãi một lòng, như biển chờ triều lên.