Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Giữa những ngả đường đời chông chênh và cách trở
Giữa những nỗi buồn chẳng gọi nổi thành tên
Những ngày rất đỗi bình thường, tưởng như vô nghĩa
Lại có một người lặng lẽ ở bên em
Những buổi chiều mưa, lòng em đầy giông bão
Những sáng nắng lên mà mắt vẫn chưa cười
Em không nói, nhưng có người luôn hiểu
Rằng trong tim em đang vỡ một khoảng trời
Những ngày em ốm, ho từng cơn mệt lả
Hơi thở ngắn, yếu ớt giữa đêm dài
Chị vẫn thức, bàn tay mềm đặt nhẹ
Lên trán em như giữ lại ngày mai
“Em cố lên nhé, không sao đâu, có chị…”
Một câu thôi mà ấm cả cõi lòng
Em nhắm mắt, nghe yêu thương ở lại
Xua bóng đêm và xoá hết mênh mông
Những ngày em buồn, nước mắt rơi không dứt
Chị ngồi bên, chẳng trách, chẳng hỏi nhiều
Chỉ nhẹ giọng: “Em có gì cứ nói…”
Như mở ra một cánh cửa của yêu thương
Em quay đi, cố giấu mình yếu đuối
“Dạ… em không sao…” – lời nói rất quen thuộc
Nhưng chị biết đằng sau câu nói đó
Là cả bầu trời vỡ vụn trong em
Chị khẽ cười, nụ cười như ánh sáng
“Không sao mà lại khóc thế kia à?”
Rồi dịu dàng kéo em vào vòng tay nhỏ
“Có chuyện gì, chị vẫn ở đây mà…”
Em oà khóc như đứa trẻ lạc lối
Ôm lấy chị như bấu víu cuộc đời
Bao ấm ức, bao buồn đau dồn nén
Vỡ thành lời, run rẩy giữa đôi môi
“Em có phải… là người vô dụng nhất?
Sao làm gì cũng thất bại thế này…”
Lời em nói như mũi dao nhỏ nhoi
Chị lặng đi, rồi ôm em thật chặt tay
“Không sao đâu… em đã làm hết sức
Dẫu thành công hay vấp ngã trên đường
Chỉ cần em vẫn còn đang cố gắng
Thì em ơi… em đã rất phi thường…”
Lời chị nói như dòng suối mát
Chảy vào tim đang khô cạn niềm tin
Em chợt thấy lòng mình thôi bão tố
Như có ai vừa giữ lại bình yên
Có những điều chẳng cần ai hiểu hết
Chỉ cần một người hiểu cũng đủ rồi
Và với em, giữa muôn ngàn thế giới
Chị là người như ánh sáng không rời
Khi em buồn – chị vẫn luôn ở đó
Khi em vui – chị lặng lẽ yên lòng
Niềm hạnh phúc của em là tất cả
Dẫu chị chưa từng nói, vẫn đợi mong
Có lẽ em nhận ra trong khoảnh khắc
Những hy sinh chị giấu ở phía sau
Những đêm thức, những lo toan thầm lặng
Những nỗi buồn chị giữ lại cho mình đau
Đôi khi em vô tâm và nông nổi
Làm chị buồn mà chẳng kịp nhận ra
Nhưng chị vẫn dịu dàng như thế
Vẫn thương em… hơn tất cả thiết tha
Trong mắt em, chị luôn là rực rỡ
Là vì sao sáng nhất giữa bầu trời
Là người giỏi giang, được bao người yêu quý
Là niềm tự hào không thể nói thành lời
Còn em thì bé nhỏ và yếu ớt
Chẳng làm được điều gì thật lớn lao
Nhưng trong mắt chị – em là tất cả
Một đứa trẻ cần được chở che vào
Chị gọi em: “Em bé của chị đấy…”
Nghe thân thương như tiếng gọi đầu đời
Như bông hoa chị nâng niu từng ngày nở
Dẫu mong manh, vẫn đẹp giữa đất trời
Em thương chị – ngôi sao không tắt
Dẫn lối em qua những tháng năm dài
Dù cuộc sống có bao lần nghiêng ngả
Chỉ cần chị… là em biết mình còn ai
Những ngày bệnh, từng cơn ho nghẹn lại
Em mệt nhoài giữa ranh giới mong manh
Bàn tay chị – dịu dàng và bền bỉ
Giữ em lại bên phía của yên lành
Bàn tay ấy không chỉ là chăm sóc
Mà là cả một đời biết yêu thương
Là điểm tựa khi em gục xuống
Là ánh đèn khi lạc giữa đêm sương
Gia đình mình – giản dị mà sâu sắc
Có mẹ cha và có cả chị đây
Không ồn ào, không cần lời hoa mỹ
Chỉ âm thầm giữ em suốt tháng ngày
Nếu có một kiếp sau nào đó
Em vẫn mong được bé nhỏ như này
Được làm em của chị như đã có
Được nghe gọi: “Em bé ơi… về đây…”
Và dù đời có đổi thay bao nhiêu nữa
Dù tháng năm có phủ bụi lên người
Em vẫn biết, giữa muôn vàn xa lạ
Có một người… vẫn thương em suốt đời.
21h - 0h14p, ngày 1-2/3/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.