Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Anh muốn ôm cả sự sống mới sinh,
Dù môi em chỉ khẽ rung – anh khát!
Thèm được gì, được rủ tung, được bắt,
Cả hồn em – anh ép giữa tay mình!
Anh yêu lắm, yêu đến mức điên cuồng,
Yêu đến nỗi trời xanh như sắp rách!
Mỗi nhịp tim em đập – anh cuống quýt,
Sợ một ngày mình bỗng hoá người dưng.
Yêu là thế: vừa ngọt, vừa run run,
Như lửa tắt – chợt bùng lên lần nữa.
Anh hôn gió, hôn hình em trong nhớ,
Hôn cả mùi hoa rụng giữa hư không…
Anh muốn uống môi em như ánh sáng,
Cho tim này rạo rực đến mai sau!
Em là máu, là xuân hồng chín mọng,
Là phút giây, anh chẳng thể nào lâu.
Yêu – là sống, là không chờ kiếp khác!
Anh không tin vào kiếp tái sinh đâu!
Chỉ hôm nay, em trẻ – và anh khát,
Nên đừng đi... hãy để gió ôm nhau!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.