Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2026-2030 » Hoa mẫu đơn
Cùng thôn cách nửa dặm đường,
Hai nhà cách biệt, một phương nhớ người.
Phải chi nhà ở gần thôi,
Để anh sớm tối sang chơi cùng nàng.
Mái nhà thấp thoáng bên sông,
Khói chiều quyện với sương trong lưng trời.
Tiếng cười em thoảng đâu đây,
Khiến lòng anh nhớ một đời chẳng nguôi.
Đường làng quanh quẽ cỏ xanh,
Anh đi đi lại mấy lần ngóng trông.
Bóng em gánh nước bên đồng,
Áo nâu nhạt nắng, tóc hong vai mềm.
Muốn trao một tiếng gọi tên,
Mà sao e ngại, chẳng nên một lời.
Sợ em bối rối, ngại ngùng,
Sợ câu thương nhớ làm rung khoảng trời.
Chỉ đành đứng lặng nhìn thôi,
Rồi về ôm trọn một trời nhớ thương.
Đêm khuya trống điểm canh tàn,
Trăng treo đầu núi, gió mang nhớ về.
Anh nằm thao thức đêm khuya,
Một trời thương nhớ chưa hề nguôi ngoai.
Phải chi cách chỉ gang tấc,
Anh sang bên ấy mỗi sớm mỗi chiều.
Cùng em dưới mái hiên xưa,
Nghe hương đồng nội, kể mùa yêu thương.
Cùng thôn mà ngỡ nghìn trùng,
Mà thương vẫn chảy âm thầm trong tim.
Một dòng sông chẳng lặng im,
Chở theo thương nhớ qua miền ngày xanh.
Anh xin giữ mãi trong lòng,
Một tình quê mộc, một dòng yêu thương.
Dẫu cho cách trở dặm đường,
Tình đầu vẫn ngọt, vấn vương một đời.
12/8/2026
Tặng! Hà Thuỷ
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.