Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Mục II » Ngày nắng cho hoa
Có lẽ nào anh lại thích em,
Thích một người mà chẳng dám gọi thành tên,
Cứ âm thầm đi qua bao mùa nhớ,
Để một ngày ngoảnh lại — hoá thân quen.
Có lẽ nào anh lại thương em nhiều hơn em nghĩ,
Nhiều đến mức chẳng thể giấu trong lời,
Như con tàu sau bao ngày xa bến,
Cuối cùng rồi cũng tìm lại một nơi.
Những con tàu xuôi về miền ký ức,
Mang theo mùa thương nhớ của ngày xưa,
Những con thuyền vượt ngàn trùng sóng gió,
Chẳng ngại đại dương, chỉ ngại cách xa.
Ngoài kia gió vẫn đi về rất vội,
Mây vẫn trôi qua những phía cuối trời,
Mà trong khu vườn của riêng anh lặng lẽ,
Có một đoá hoa chỉ nở vì em thôi.
Bao vườn hoa rực rỡ đang khoe sắc,
Muôn cánh hồng đua thắm giữa ban mai,
Nhưng giữa tất cả những điều đẹp nhất,
Anh chỉ nhìn về một phía — là em.
Em đâu cần phải giống một nàng hoa hậu,
Chẳng cần son phấn để khiến người mê,
Vì đôi mắt em, nụ cười em giản dị,
Đã đủ làm tim anh lỗi nhịp bao lần.
Anh đâu cần những lời hoa mỹ,
Cũng chẳng quen đem mật ngọt để nịnh em,
Bởi điều anh mang đến không là lời nói,
Mà là thật lòng — sâu đến tận trái tim.
Anh chẳng muốn tô thêm màu cho câu chuyện,
Cũng chẳng muốn biến tình cảm thành hư danh,
Chỉ muốn nói một điều rất giản dị:
Rằng anh thích em — hơn những gì em nghĩ.
Có đôi lúc em chưa tin lời anh nói,
Có đôi khi em lặng lẽ quay đi,
Có thể trái tim em còn do dự,
Chưa sẵn sàng đón lấy những điều gì.
Nhưng anh vẫn tin vào điều rất nhỏ,
Rằng trong lòng em, anh chẳng quá xa xôi,
Rằng giữa những người từng đi qua cuộc sống,
Biết đâu anh vẫn được giữ lại trong em.
Bởi có những tình yêu không cần gọi tên,
Không ồn ào, chẳng cần ai chứng kiến,
Chỉ lặng lẽ lớn lên từ những điều rất nhỏ,
Một ánh mắt nhìn, một khoảnh khắc chờ mong.
Đôi khi giữa cuộc đời rộng lớn,
Người ta gặp nhau chẳng phải ngẫu nhiên,
Một người bước đến rồi thành thương nhớ,
Một người ở lại hoá thành bình yên.
Và đôi khi, trong trái tim anh,
Sau bao ngã rẽ vẫn chỉ có em,
Không phải bởi thế gian này vắng người con gái,
Mà bởi chẳng ai khiến anh nhớ nhiều đến thế.
Trong trái tim anh, chỉ có mỗi mình em,
Một khoảng trời riêng chẳng ai thay thế được,
Dẫu ngày mai cuộc đời còn bao đổi khác,
Anh vẫn muốn giữ em ở phía dịu dàng.
Có lẽ nào anh thật sự thích em,
Không còn là một câu hỏi trong đêm,
Mà là câu trả lời anh từng né tránh
Rằng từ lâu… anh đã thích em rồi.
9/9/2026
Tặng! Hà Thuỷ
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.